|
Nơi tất cả bé thơ nhiễm AIDS
Tham gia cùng trẻ em Tam Bình trong một
trong hai ngày vui nhất của chúng, những vị khách nước ngoài không
giấu nổi ngậm ngùi. Chị Chu Tú, một Việt kiều Mỹ, đi chung đoàn còn thẫn
thờ rất lâu trước khi nhiệt tình bước vào trò chơi cùng các cô cậu bé. Chị nói
tiếng Việt không rõ, nhưng những câu lặp lại: “Thương các bé quá” thì rất ấm
áp.
Gần 100 đứa trẻ ở Tam Bình (lúc đông nhất là 117 trẻ) có
chung hai ngày sinh nhật: 1/6 và 1/12. Một ngày Tết thiếu nhi, ngày còn lại là
ngày cả thế giới chia sẻ nỗi đau chung của chúng. Không tổ chức ngày sinh nhật
riêng cho từng bé, thứ nhất vì trẻ đông quá, thứ hai vì có những bé không có
ngày sinh. Trung tâm đón các bé từ nhiều hoàn cảnh khác nhau. Nhưng mang chung
một mầm bệnh HIV, có cả những em ngày đầu về trung tâm đã chuyển sang giai đoạn
AIDS cuối cùng.
Trung tâm chia làm ba khu: sơ sinh, măng non, tuổi thơ, theo từng
lứa tuổi. Các bé sơ sinh hầu hết bị mẹ bỏ rơi, được các cô đón từ các bệnh viện
phụ sản. Một số bé được đặt trong nôi, ngay trước cổng trung tâm, không một
dòng địa chỉ, một manh mối liên lạc. Hoặc được địa phương liên hệ gửi gắm.
Ở khu sơ sinh, mùa này lũ trẻ bị chảy mũi rất nhiều. Hầu hết trẻ
mấy tháng tuổi ở đây đều nằm nghiêng, chúng quay đầu về phía các cô, nơi nhiều
tiếng nựng nịu nói cười, đầu bẹp hẳn một bên do nằm nghiêng. “Thời tiết độ này
đêm lạnh, ngày nóng, mưa nắng thất thường nên các bé mới dễ bệnh vậy. Các cô
thương dữ lắm, nhưng sức người có hạn, khó mà giữ cho chúng nằm ngoan được
hết”, chị Tuyết Trinh vừa tất tả cho bé Ngân ăn chiều, vừa dỗ dành bé Hà nằm
gần đó nín khóc, tâm sự.
Thời gian đầu mới về trung tâm, chăm trẻ sơ sinh không bao
lâu thì cô Trinh chứng kiến cảnh đứa bé mình chăm bẵm hàng ngày bị tiêu chảy,
sốt cao, bỏ ăn, lở loét và ra đi. Nhanh như một cơn ác mộng, không kịp níu bé
lại thêm một ngày nào. Hụt hẫng và thất vọng, nhưng nhìn những đứa trẻ khác lẽ
ra đã tuổi tập nói vẫn chỉ biết ngằn ngặt khóc hoặc ngồi im chơi, rất ít cuời,
lúc nào cũng chờ mong được người bế ẵm, cô lại tự vực mình dậy, quen dần
với sự mất mát đột ngột của các bé.
Ở cách một khoảng sân là khu vực tuổi thơ, nuôi 35 bé từ 3
đến 10 tuổi. Nhiều bé đã ba bốn tuổi nhưng rất chậm nói, chỉ ứ ư, “ào ô ạ”
(chào cô ạ). Những bé 3,4 tuổi, sức khoẻ yếu, đi chập chững và có vẻ lười vận
động. Chỉ một cơn ốm, một trận tiêu chảy cũng đủ sức quật khụy các bé, ngồi ỉu
xìu không muốn ăn, muốn nói. Trong hoàn cảnh ấy, các cô giành giật những đứa
con của mình với tử thần tính bằng tháng, bằng ngày. Các bé ở khu vực này là
những đứa trẻ được các cô dành nhiều tình thương hơn cả, vì sức khoẻ yếu và
quãng thời gian sống còn lại của chúng rất ngắn ngủi, khác với trẻ sơ sinh có
thể vượt qua căn bệnh sau 18 tháng.
Ở rất gần với khu bảo trợ, chị Trần Thị Bính dẫn chúng tôi qua lối
nhà xác. Chị chậc lưỡi: “Tội nghiệp lũ trẻ, cả cuộc đời, chúng không hiểu vì
sao mình bị AIDS, nhiều đứa tuyệt nhiên không có khái niệm về ba, mẹ trong
đời”. Ở nhà xác, những di ảnh bé thơ mắt vẫn long
lanh, và chúng tôi thoáng rùng mình khi nghe tiếng khóc đòi, tiếng trò chuyện
của gần 100 đứa trẻ trong 4 bức tường Tam Bình.
Hạnh phúc ngắn bên những cuộc đời ngắn
Hơn 100 đứa trẻ đã đến và đã đi trong vòng tay các cô, nhưng hoàn cảnh,
tính nết của mỗi em đều được các cô nhớ rõ. Hạnh phúc lớn nhất là có những bé
sơ sinh sau 18 tháng, xét nghiệm lại có kết quả âm tính, thoát khỏi căn bệnh thế kỉ, được về các trung
tâm bảo trợ trẻ mồ côi, được về với người thân (rất ít), hoặc được
các nhà hảo tâm nhận con nuôi.
Các cô bảo mẫu vẫn còn nhớ rõ ngày bé Tuyết Nhung được chuyển về
đây. Thân hình bé ốm yếu, những vệt mồng gà lan, phủ kín toàn bộ bộ phận sinh
dục, lấp cả hậu môn. Suốt ngày bé chỉ khóc và chẳng thể nào đứng được. Các cô
cố gắng chữa trị, chăm sóc hết mức. Ngày lên 3, Tuyết Nhung đã có thể chập
chững những bước đầu tiên của mình. Bây giờ bé đã gần 10 tuổi, cô Trinh cười
đùa: “Cô bé ấy có thâm niên AIDS lâu nhất ở đây”, nhìn bé luôn cười tươi
rói, các cô càng thấy vui khi mình giành được bé từ tử thần lâu thế. Nhưng
không giấu được những lúc xót xa khi nghĩ nụ cười ấy sẽ tắt vĩnh viễn
trong một ngày gần đây vì thuốc đặc trị cũng chỉ cầm cự một thời gian nhất
định.
Với bé Võ Hưng, cậu bé lên bốn nhưng
khi ẵm, nhẹ tênh như đứa trẻ lên hai, lưng bé còng lại vì ho nhiều. Bé ít nói
nhất trong lớp. Cô Thu Tâm - người được tất cả các bé ở đây yêu mến gọi là
"bà nội" cho biết, cậu bé đã mấy lần tưởng không qua nổi, lần này lại
bệnh, không biết sao. Nó chỉ có bà ngoại nuôi cả mấy anh chị em, đến nhờ trung
tâm nuôi giúp cháu"...
Mỗi lần thấy có bé bắt đầu bỏ ăn, tiêu chảy kéo dài là các cô lại
chuẩn bị trước chuyện hậu sự trong nỗi hoang mang và tiếc nuối. Chẳng ai bảo
ai, với những cái chết được báo trước như thế này, đành nén chặt nỗi đau để có
nghị lực mà tiếp tục chăm lo cho các em còn lại.
Khi có bé chuyển sang giai đoạn cuối,
các cô lại tất tả ôm bé đón xe vào bệnh viện. Phần vì ở đó nhiều bác sĩ tốt hơn
(dù ai cũng biết đó là giai đoạn bé cận kề cái chết mà không cách cứu chữa),
phần vì không muốn các bé còn lại phải chứng kiến
cảnh bạn bè mình đau đớn, biến chứng trước khi chết ghê gớm như thế nào. Tất cả
những gì các cô muốn dành cho các bé trong cuộc đời ngắn ngủi của chúng ở đây
là áo đẹp, đồ chơi đẹp, những bài hát, những trò chơi vận động vui vẻ... Chỉ để
giản đơn, khi dỗ bé ăn, bé mà biếng ăn thì phải nhắc nhở chúng rằng, phải ăn,
phải sống để được vui vẻ như thế.
Ở Tam Bình, hầu hết lũ trẻ lớn lên đều
ý thức được chúng bị AIDS. Ý thức và hồn nhiên chấp nhận. Chỉ một vài đứa trẻ
có nhiều suy nghĩ nhạy cảm, lo sợ và ngại giao tiếp, sống co mình trong những
góc phòng. Còn lại đa phần đều cảm thấy đó là bình thường.Trò
chuyện với chúng tôi, bé Nghĩa hồn
nhiên : " Ở đây ai cũng bị AIDS hết,
nhưng mà ăn nhiều, ngủ ngoan, chăm chỉ học hành
và không quấy phá bọn con sẽ sống
lâu ơi là lâu.
Những cô
bảo mẫu, cô giáo, hầu hết đến đây
bằng tấm lòng tự nguyện, trong đó có
những cô từng lớn lên từ Trung tâm
Tam Bình 1 nên rất thấu hiểu hoàn
cảnh, sẻ chia vui buồn cùng các cháu. Lên phòng học của những đứa trẻ đang độ
tuổi đến lớp, “ngày lễ”, được nghỉ nhưng theo thói quen chúng vẫn ngồi ngay
ngắn ôn bài. Những đôi mắt chăm chú nhìn trang sách. Trong thế giới của các con
chữ, ước mơ của những đứa trẻ nhiễm AIDS bay cao lắm! Hỏi năm em, thì hai
trong số đó cho biết “Con sẽ làm bác sĩ để chữa bệnh cho các em,
các bạn”, hai
em nữa bảo sẽ làm cô giáo. Một em hỏi ngược lại chúng tôi:
" Cô
đã thấy phi công chưa, con
sẽ là phi công bay trên
trời đó "
Chị Nguyễn Thị Kim Tiên (Phó Giám đốc trung tâm) hào hứng kể: Tổng kết
năm học năm ngoái, 9 em học sinh được đến trường Tiểu học Xuân Hiệp, cùng làm
lễ tổng kết với bạn bè trong trường. Trong đó, 6 em được học sinh giỏi, ba em
tiên tiến, em nào cũng vui, cũng nói cười rất nhiều. Mắt em
nào cũng long lanh. Hiện nay có 18 em theo học từ lớp 1 - 4, năm nào cũng lên
lớp 100%. Ở đây, các cô vẫn hướng các em tới nhiều ước mơ ngày mai, dù không có ngày mai đi
nữa, vì như thế cuộc đời các em
sẽ ý nghĩa hơn. (VietNamNet-02/12/2006)
<<
về đầu trang
|